Chủ nhật, 18-06-2017 | 16:41 GMT+7

Những câu chuyện cảm động về Ngày của cha

Cha của con… chẳng bao giờ khen con trước mặt, nhưng con vẫn biết, khi cha kể về con với bất cứ ai, ánh mắt đều rạng rỡ nét tự hào! Và giờ đây khi con kể về cha, là với một niềm biết ơn!

Đạp xe hoàn thành về mộ bố để thực hiện lời hứa 

Đỗ Trường Hùng (SN 1994, quê ở huyện Hưng Hà, Thái Bình), hiện là sinh viên năm 3 khoa Báo chí, Học viện Báo chí và Tuyên truyền.

Gia đình Hùng hiện chỉ có mẹ và em trai. Bố Hùng vào Đắk Lắk làm ăn và mất tại đây khi anh còn nhỏ. Vì thế, anh không có nhiều kỷ niệm với bố. Điều anh nhớ nhất khi nhắc đến bố là câu chuyện với chiếc xe đạp.

“Hồi nhỏ bố mình có dùng xe đạp để chở hai anh em đi chơi bạn bè, họ hàng. Trên chiếc xe ấy, có những lần mình thò chân vào bánh xe bị chảy máu. Bố chở hai em đi học, đón khi tan học, đi xin cơm cho các con... cũng với chiếc xe cà tàng ấy”, Hùng giải thích.

Chính vì vậy, khi nhận được tin báo đỗ đại học, Trường Hùng đã không ngần ngại đạp xe từ Thái Bình đến Đắk Lắk để thắp hương, báo tin vui cho bố. 

Hùng chia sẻ, trên hành trình của mình, anh gặp rất nhiều người tốt và có rất nhiều kỉ niệm đẹp. Đáng nhớ nhất là ngày đầu tiên của cuộc hành trình.

Hùng khởi hành từ Hà Nội vào sáng 15/7/2014, buổi chiều anh đến TP.Thanh Hóa. Khi đang đi qua Quảng trường Lê Lợi thì gặp một người đàn ông.

Sau khi biết được mục đích của chuyến đi, người đàn ông ấy mời Hùng đến nhà để ăn cơm và ngủ lại. 

“Điều này khiến mình rất cảm động bởi mình chẳng biết anh ấy là ai nhưng anh vẫn giúp đỡ mình”, Hùng chia sẻ.

Nhung cau chuyen cam dong ve Ngay cua cha

Đỗ Trường Hùng (bên trái) cùng chiếc xe đạp trên chuyến hành trình vào viếng thăm bố. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Hành trình của Hùng trải dài hơn 1.000km, kéo dài trong 15 ngày. Đến ngày 30/7 Hùng đã đến Đắk Lắk. Sau khi thắp hương cho bố, Hùng cảm thấy thoải mái, thanh thản, không còn phải vướng nặng điều gì bởi anh đã hoàn thành lời hứa với bố và người chú (em trai bố). 

'Cha cõng con' - Nhiều hơn một câu chuyện cảm động về tình phụ tử

Không có điều xấu xí, thế giới tình người hiện lên đẹp đẽ và bình dị mặc thách thức của thiên nhiên và số phận. Từ trong khó khăn đó, những giấc mơ đẹp đẽ của trẻ nhỏ được chắp cánh, trở thành niềm hy vọng và nước mắt tự nhiên rơi.

“Một con cá bán được 5.000 đồng, 800 triệu là bao nhiêu con cá hả cô?” - câu hỏi ngây ngô mà chân thật của người cha từ núi xuống chăm đứa con bé nhỏ ở bệnh viện khiến tất cả khán giả vừa bật cười xong là không ngừng rơi nước mắt.

Nhung cau chuyen cam dong ve Ngay cua cha

Hậu trường một cảnh trong ''Cha cõng con''.

Một người cha cõng con leo đủ gần 90 tầng cầu thang trong một tòa nhà chọc trời giữa thành phố, chỉ để con có thể chạm được vào mây và nhìn thấy con chim sắt (máy bay) gần hơn là một chi tiết không bất ngờ nhưng đầy cảm động.

“Cho tôi con gà này, vì suốt hai tuần qua tôi đã xin bánh mỳ vụn nuôi thằng bé” là lời thoại của một người ông nghèo xin một người cha nghèo trong bệnh viện.

“Mình về bắt cá, bắt đủ 16.000 con cá nhá con, mình sẽ bắt đủ 16.000 con cá” là lời thoại của người cha và đứa con trên đường từ thành phố trở về.

Đạo diễn đồng thời đảm nhiệm vai trò tác giả kịch bản và cha đẻ của truyện ngắn bộ phim chuyển thể, Lương Đình Dũng đã lấy thiện cảm của khán giả bằng từng chi tiết đắt giá như thế trong tác phẩm đầu tay.

''Cha cõng con'' đã mượn một câu chuyện cảm động về tình phụ tử (không phải là mẫu tử thường thấy) để chia sẻ một ước mơ lớn hơn về tình người. Bộ phim kiệm lời thoại, nhưng qua từng khung hình, con người hiện lên giữa thiên nhiên bao la vừa nhỏ bé, vừa hòa hợp. Cuộc đời “gà trống nuôi con” của bố con bé Cá hiện lên sống động, bên dòng sông khi hiền hòa, lúc hung dữ nhấn chìm mọi thứ trong tích tắc. Cũng vẫn con người ấy lạc lõng nơi phố thị, họ bị nhịp sống ồn ào đẩy đi nhưng không quên sẻ chia cho nhau những gì còn có thể.

Người cha đưa cơm hộp cho con bị lạc đường

Đã một giờ chiều rồi mà cha vẫn chưa mang cơm hộp đến.Nó làm chủ quản ở một nhà máy, áp lực công việc rất lớn. Buổi trưa nhà máy không phục vụ cơm, nó bảo cha mang cơm hộp cho. Một phần là tiết kiệm, một phần cơm cha nấu rất ngon.
Đồng nghiệp ăn thử cơm cha nấu, khen rất ngon. Nhưng nó cảm thấy trong lời khen ấy, có chút gì như khinh thường. Đúng vậy, khinh thường. Một người cha chỉ biết nấu cơm, chỉ biết chịu khổ chịu cực không biết cách hưởng thụ cuộc sống.

Phải chăng mẹ đã bỏ nó từ khi còn bé tí để theo một người đàn ông khác vì một người cha không có tiền đồ như vậy? Mẹ có thể tìm lại được cho mình một người chồng mới, nhưng nó thì không thể tìm lại cho mình một người cha mới được.

Hai giờ chiều. Cha vẫn chưa đến. Không biết làm gì mà cả ngày rảnh rỗi, chỉ là nấu ít cơm, gần đây nấu cũng linh tinh nữa. Hôm qua không có thịt, hôm kia 1 giờ chiều mới mang đến. Hôm kìa quên cả cho muối. Đợi suốt cả buổi chiều cha vẫn chưa đến. Bảy giờ tối, có cuộc điện thoại từ sở cảnh sát gọi tới: “Bố anh đang ở chỗ chúng tôi. Ông ấy lạc đường, mời anh đến đón về”

Lạc đường? Cha làm sao mà lạc đường được? Vừa đến sở cảnh sát, nhìn thấy cha vẫn cầm hộp cơm. Thấy nó đến, cha vội đưa tới cho nó: “Ăn cơm đi”. Cha đang làm gì vậy? Một hộp cơm cầm đến tận bây giờ, lại cầm đến đây?

Nó đang muốn phát điên, thì người cảnh sát nói: “Có người phát hiện ông lão này mồ hôi nhễ nhại cứ đi đi lại lại, hỏi ông ấy đi đâu, ông ấy nói không nhớ, hỏi nhà ở đâu, tên gì, cũng không nhớ, thế là gọi điện cho chúng tôi, may mà chúng tôi đã tìm thấy danh thiếp của anh trên người ông cụ. Cha anh mắc chứng bệnh đãng trí tuổi già, phải trông coi ông cụ, đừng để ông ấy đi mất”.

Cha đã bị mắc bệnh đãng trí tuổi già?

Giờ nó mới biết, để đưa cơm hộp cho nó, cha đã đi suốt cả buổi chiều trên con đường đó. Cái bệnh đãng trí tuổi già đã làm cha quên mất mình cần đi đâu, nhà mình ở đâu, mình là ai. Nhưng vẫn đinh ninh nhớ đến con trai, nhớ phải mang cơm hộp đến cho con trai.

Nhung cau chuyen cam dong ve Ngay cua cha

Người cha đưa cơm hộp

Cha bị đói suốt cả buổi chiều mà vẫn giữ nguyên hộp cơm. Hộp cơm đã nguội ngơ nguội ngắt, đưa ra trước mặt nó.

Một người đàn ông đã trưởng thành như nó, cuối cùng đã không kiềm chế được òa lên khóc.

...Dù thế nào đi nữa thì Cha & Mẹ vẫn là người con yêu nhất.

Lá thư gửi bố đầy nước mắt

Bố của con… chẳng bao giờ khen con trước mặt, nhưng con vẫn biết, khi bố kể về con với bất cứ ai, ánh mắt đều rạng rỡ nét tự hào! Và giờ đây khi con kể về bố, là với một niềm biết ơn!

Bố của con… năm xưa con bé tí vẫn luôn bênh vực, dỗ dành con trước roi vọt của mẹ, ngay cả khi con có lỗi.

Bố của con… khi đúng ngày sinh nhật con, mẹ dẫn con đi chơi, không may bị chó cắn, bố đã lo lắng đến phát cáu với mẹ.

Bố của con… chẳng cầm roi đánh con một lần, nhưng lại cho con biết rằng, khi bố mắng tức là chuyện nghiêm trọng lắm rồi đấy!

Bố của con… bởi em gái thức dậy sớm nên chẳng khi nào quên khẽ khàng: “Vén màn lại cẩn thận, để cho chị ngủ thêm!”

Bố của con… vẫn luôn nhắc đứa con gái “chấy rận” đi học xa gọi điện nhiều về cho mẹ đỡ buồn hay năng đến chơi với ngoại: “Giờ ông bà, thì con chỉ còn mỗi ngoại thôi!”. Bố dẻo tay lắm. Ngày Tết, thấy con say sưa với bức tranh màu nước treo tường đến hàng chục tiếng, bố vẫn nói: “Bà bảo bà thích con vẽ cho bà bức tranh Rồng nữa đấy. Cố gắng vẽ đi rồi bố tô màu giúp cho!”.

Nhung cau chuyen cam dong ve Ngay cua cha

Bố của con!

Bố của con… mỗi dịp con về quê, thậm chí còn chăm chút bữa ăn của con hơn cả mẹ: “Con ăn gì, bố mua? Thèm bánh cuốn, bún chả không? Thịt chó, hay lòng lợn nào? Mua kem hay mua mít đây?!…” (đó là những món con thích ăn).

Bố của con… vẫn luôn giấu mẹ, “dúi” thêm cho con vài trăm nghìn trước khi ra Hà Nội và nháy mắt “Bố ủng hộ sự đầu tư của con vào sách, nhưng cần biết chọn!”

Bố của con… chẳng bao giờ khen con trước mặt, nhưng con vẫn biết, khi bố kể về con với bất cứ ai, ánh mắt đều rạng rỡ nét tự hào! Và giờ đây khi con kể về bố, là với một niềm biết ơn!

Bố của con… “Hãy kiên nhẫn trước một bài toán mà em làm sai, hay đề văn con giảng em vẫn còn chưa thấu, như bố mẹ đã từng kiên nhẫn với tuổi niên thiếu của con. Và sau này là đến lũ trẻ của con! … Con cũng hãy bao dung trước những vụng về trong cử chỉ, xấu xí trong dáng hình tóc bạc da mồi, cả những bước đi chậm chạp mang nặng vết thời gian của bố mẹ khi về chiều…”

Bố của con … rằng rất thế này và rất thế kia!

Mấy ngày hôm nay, con rất nhớ nhà!

Sắp đến ngày của bố – 16/6, con chúc bố luôn mạnh khỏe và vui vẻ bên cả gia đình, bố nhé!

Bố không phải người hoàn hảo, nhưng bố đã luôn yêu con theo cách hoàn hảo nhất có thể!

Con sẽ lớn khôn.

Con vẫn lớn khôn!

“Điều tuyệt vời nhất trong đời, điều thực sự mang lại hạnh phúc cho con, là một ngày nào đó, con có thể nhìn lại và mỉm cười, rằng con đã trở thành người phụ nữ như mình mong muốn!”

Cảm ơn bố, vì tất cả!

Hoàng Anh (tổng hợp)

vay tien nhanh